Chuyện kể rằng có 3 chàng trai, một Lào, một Cao Miên, một Việt cùng đi nộp đơn xin việc. Trưởng Phòng TCCB mời anh Lào vào hỏi trước:
– Có việc như thế này… Anh xem có làm được không?
– Tôi làm được – Anh Lào hăng hái trả lời.
– Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Lào, vốn thật thà như cả dân tộc của mình trả lời:
– 500,000 đồng.
Trưởng Phòng cho anh Lào ra ngoài đợi. Đến lượt anh Cao Miên vào. Trưởng Phòng TCCB lại hỏi:
– Có việc như thế này… Anh xem có làm được không?
– Tôi làm được – Anh Cao Miên hăng hái trả lời.
– Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Cao Miên vốn là dân tộc đời sau láu cá hơn đời trước trả lời:
– 1000,000 đồng.
– Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
– Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là đẻ biếu anh.
Trưởng Phòng cho anh Cao Miên ra ngoài đợi. Đến lượt anh Việt Nam vào. Trưởng Phòng TCCB lại hỏi:
– Có việc như thế này… Anh xem có làm được không?
– Quá dễ – Anh Viêt Nam hăng hái trả lời.
– Lương bao nhiêu thì anh có thể chấp nhận?
Anh Việt Nam, mà chúng ta đã biết quá rõ, trả lời:
– 1.500,000 đồng.
– Ô đắt quá. Anh có biết anh Lào sẵn sàng làm việc này chỉ với 500.000 không?
– Xin lỗi, Anh không hiểu ý em. Em cũng chỉ lấy 500.000, còn 500.000 là đẻ biếu anh. 500.000 còn lại em thuê thằng Lào nó làm.